同人集蝸廬坐桐花下主人方選定族祖戒庵先生詩即賦得集中梧密晝常陰之句並用其韻

唐代 全祖望
何處桐花鳳,和鳴遍此林。耳根分正閏,胸次失晴陰。 消暑憑詩話,招涼見道心。主人蕭散甚,瞑據一瓢吟。 一片蔚藍色,周遮百尺林。薰風憐嫩碧,大火避濃陰。 前輩焦琴調,吾儕古井心。請看花屑屑,好供落英吟。 故國啼鵑淚,依然滿舊林。翻書長惻惻,布席總陰陰。 日漏中天影,詩傳未死心。表章良不易,即景足清吟。
chǔ tóng huā fèng   míng biàn lín ěr gēn fēn zhèng rùn xiōng   shī qíng yīn    
xiāo shǔ píng shī huà   zhāo liáng jiàn dào xīn zhǔ rén xiāo sàn shén míng   piáo yín    
piàn wèi lán   zhōu zhē bǎi chǐ lín xūn fēng lián nèn   huǒ nóng yīn    
qián bèi jiāo qín diào 調   chái jǐng xīn qǐng kàn huā xiè xiè hǎo   gōng luò yīng yín    
guó juān lèi   rán mǎn 滿 jiù lín fān shū zhǎng   zǒng yīn yīn    
lòu zhōng tiān yǐng   shī chuán wèi xīn biǎo zhāng liáng   jǐng qīng yín