挽陳蔡心

宋代 陸文圭
遺才今已老,生計晚方宜。 臥病經旬月,孤墳寄一隅。 逢原惟有女,伯道竟無兒。 執紼嗟何及,衰祠與滬俱。
cái jīn lǎo   shēng wǎn fāng  
bìng jīng xún yuè   fén  
féng yuán wéi yǒu   dào jìng ér  
zhí jiē   shuāi