望湖亭讀坡仙詩景仰高風重題四韻

元代 鄧雅
不識眉山蘇學士,望湖亭上憶高風。心胸自可吞彭蠡,眉宇何如見華峰。 舊日題詩留篆刻,平生為國守精忠。文章千古誰能似,湖水滔滔日向東。
shí méi shān xué shì   wàng tíng shàng gāo fēng xīn xiōng tūn péng   méi jiàn huá fēng
jiù shī liú zhuàn   píng shēng wèi guó shǒu jīng zhōng wén zhāng qiān shuí néng shì   shuǐ tāo tāo xiàng dōng