王評事駙馬花燭詩

唐代 盧綸
萬條銀燭引天人,十月長安半夜春。 步障三千隘將斷,幾多珠翠落香塵。 一人女婿萬人憐,一夜調疏抵百年。 為報司徒好將息,明珠解轉又能圓。 人主人臣是親家,千秋萬歲保榮華。 幾時曾向高天上,得見今宵月里花。 比翼和鳴雙鳳凰,欲棲金帳滿城香。 平明卻入天泉里,日氣曈曨五色光。
wàn tiáo yín zhú yǐn tiān rén   shí yuè cháng ān bàn chūn
zhàng sān qiān ài jiāng duàn   duō zhū cuì luò xiāng chén
rén 婿 wàn rén lián   diào 調 shū bǎi nián
wèi bào hǎo jiāng   míng zhū jiě zhuǎn yòu néng yuán
rén zhǔ rén chén shì qìng jia   qiān qiū wàn suì bǎo róng huá
shí céng xiàng gāo tiān shàng   jiàn jīn xiāo yuè huā
míng shuāng fèng huáng   jīn zhàng mǎn 滿 chéng xiāng
píng míng què tiān quán   tóng lóng guāng