挽張承事詞

宋代 李新
長吟清嘯蜀江干,一尺霜根向物寒。 吾道只知尊孔子,奇書何用學劉安。 玄談客去虛方丈,碧落雛歸迅羽翰。 曉月流星無處覓,斷雲空著子陵灘。
cháng yín qīng xiào shǔ jiāng gān   chǐ shuāng gēn xiàng hán
dào zhǐ zhī zūn kǒng   shū yòng xué liú ān
xuán tán fāng zhang   luò chú guī xùn hàn
xiǎo yuè liú xīng chǔ   duàn yún kōng zhù líng tān