為人寵姬有怨詩

南北朝 王僧孺
可憐獨立樹,枝輕根易搖。已為露所浥,復為風所飄。 錦衾襞不開,端坐夜及朝。是妾愁成瘦,非君重細腰。
lián shù   zhī qīng gēn yáo wèi suǒ   wèi fēng suǒ piāo    
jǐn qīn kāi   duān zuò cháo shì qiè chóu chéng shòu fēi   jūn zhòng yāo