聞雁

宋代 嚴羽
遠客驚秋雁,高樓復異鄉。聲兼邊哨苦,影落楚雲長。 此夜頭堪白,他山葉又黃。年年洞庭浪,飄泊更無行。
yuǎn jīng qiū yàn   gāo lóu xiāng shēng jiān biān shào yǐng   luò chǔ yún zhǎng    
tou kān bái   shān yòu huáng nián nián dòng tíng làng piāo   gèng xíng