舞鶴亭歌

宋代 真德秀
舞鶴亭空亭,無鶴胡為名。 亦如西山賦招鶴,無鶴可招也不惡。 何必玄裳縞袖二八真娉婷,想像標緻便足使人毛骨清。 仙翁好鶴非徒爾,鶴德從來比君子。 坡仙自謂吾不如,今翁與坡豈其殊。 蒼苔白石有餘樂,一似簞瓢甘澹泊。 笑殺飛鳶太不靈,貪腥嗜腐譁然爭。 九皋一唳醒人耳,又如片言之善應千里。 更笑荒林老木終日號皆逋,說吉說凶誰聽渠。 仙翁愛鶴愛其德,我讀翁詩三嘆息。 便好從翁痛飲醉倒斯亭邊,振袂起舞學胎仙。
tíng kōng tíng   wéi míng  
西 shān zhāo   zhāo è  
xuán cháng gǎo xiù èr zhēn pīng tíng   xiǎng xiàng biāo zhì biàn 便 shǐ 使 rén máo qīng  
xiān wēng hǎo fēi ěr   cóng lái jūn zi  
xiān wèi   jīn wēng shū  
cāng tái bái shí yǒu   dān piáo gān dàn  
xiào shā fēi yuān tài líng   tān xīng shì huá rán zhēng  
jiǔ gāo xǐng rén ěr   yòu piàn yán zhī shàn yìng qiān  
gèng xiào huāng lín lǎo zhōng hào jiē   shuō shuō xiōng shuí tīng  
xiān wēng ài ài   wēng shī sān tàn  
biàn 便 hǎo cóng wēng tòng yǐn zuì dào tíng biān   zhèn mèi xué tāi xiān