仙子送劉阮出洞

唐代 曹唐
殷勤相送出天台,仙境那能卻再來。雲液每歸須強飲, 玉書無事莫頻開。花當洞口應長在,水到人間定不回。 惆悵溪頭從此別,碧山明月閉蒼苔。
yīn qín xiāng sòng chū tiān tāi   xiān jìng néng què zài lái yún měi guī qiáng yǐn  
shū shì pín kāi huā dāng dòng kǒu yīng zhǎng zài   shuǐ dào rén jiān dìng huí
chóu chàng tóu cóng bié   shān míng yuè cāng tái