效阮公詩十五首 其十四

南北朝 江淹
夕雲映西山,蟋蟀吟桑梓。零露被百草,秋風吹桃李。 君子懷苦心,感慨不能止。駕言遠行游,驅馬清河涘。 寒暑更進退,金石有終始。光色俯仰間,英艷難久恃。
yún yìng 西 shān   shuài yín sāng líng bèi bǎi cǎo   qiū fēng chuī táo
jūn zi huái xīn   gǎn kǎi néng zhǐ jià yán yuǎn xíng yóu   qīng
hán shǔ gèng jìn tuì 退   jīn shí yǒu zhōng shǐ guāng yǎng jiān   yīng yàn nán jiǔ shì