謝王通叟迴文詩

宋代 孔平仲
北風吹波客桅折,潯陽維舟不敢發。觀君和我迴文詩,滿眼春光破冰雪。 山間玉少白石多,造化積英費融結。如君藻思豈易得,姓名盧駱推前列。 他人平步取卿相,乃獨區區困羈紲。江湖漂泊隨斷梗,歲月崢嶸逼華發。 頹然放肆孰可測,一馬固能齊萬物。胡琴雖已隔黃壤,寶燈吐燄高於月。 人生樂事君得多,誰羨腰金擁幢節。
běi fēng chuī wéi zhé   xún yáng wéi zhōu gǎn guān jūn huí wén shī mǎn   yǎn 滿 chūn guāng bīng xuě    
shān jiān shǎo bái shí duō   zào huà yīng fèi róng jié jūn zǎo xìng   míng luò tuī qián liè    
rén píng qīng xiàng   nǎi kùn xiè jiāng piāo suí duàn gěng suì   yuè zhēng róng huá    
tuí rán fàng shú   néng wàn qin suī huáng rǎng bǎo   dēng yàn gāo yuè    
rén shēng shì jūn duō   shuí xiàn yāo jīn yōng zhuàng jié