信饒道中雪

元代 吳師道
五載樂閒曠,閉關每安眠。祖行復言邁,迫此將殘年。 江湖多北風,臨流竟回船。連旬踏凍雪,驅馬不得前。 錦溪何淪漪,芝山亦清妍。豈乏故人居,欲往無由緣。 漫漫四野白,青是誰家煙?僕夫慰飢面,呼酒還忻然。 我獨不解飲,自苦誰汝憐。前途幸雲邇,努力勤揮鞭。 職思在憂民,才薄志自堅。只應高人笑,胡不甘田園。
zài xián kuàng   guān měi ān mián xíng yán mài   jiāng cán nián
jiāng duō běi fēng   lín liú jìng huí chuán lián xún dòng xuě   qián
jǐn lún   zhī shān qīng yán rén   wǎng yóu yuán
màn màn bái   qīng shì shuí jiā yān   wèi miàn   jiǔ hái xīn rán
jiě yǐn   shuí lián qián xìng yún ěr   qín huī biān
zhí zài yōu mín   cái báo zhì jiān zhǐ yīng gāo rén xiào   gān tián yuán