系樂府十二首·頌東夷

唐代 元結
嘗聞古天子,朝會張新樂。金石無全聲,宮商亂清濁。 東驚且悲嘆,節變何煩數。始知中國人,耽此亡純樸。 爾為外方客,何為獨能覺。其音若或在,蹈海吾將學。
cháng wén tiān   zhāo huì zhāng xīn jīn shí quán shēng   gōng shāng luàn qīng zhuó
dōng jīng qiě bēi tàn   jié biàn fán shù shǐ zhī zhōng guó rén   dān wáng chún piáo
ěr wèi wài fāng   wéi néng jué yīn ruò huò zài   dǎo hǎi jiāng xué