喜雨用前韻

宋代 李之儀
凋瘵尪殘不勝煮,欲救鑊湯須是雨。天公愛人甚赤子,忍將性命輕毛縷。 使君屹起石門城,歸路壺漿喧笑語。定知此雨必隨來,何用與龍爭喜怒。 初疑點點灑醍醐,漸次濛濛縈瑞霧。一滴入地須一尺,萬室焦枯如洗去。 我慚無力助精虔,獨致微誠祈佛祖。深扃不得陪賀燕,坐跋歌姝參舞女。 近傳一斛出六斗,盞面浮蛆泛牛乳。煩君說與猿臂翁,留得滂沱猛如注。 醉中寄我慶豐謠,想見今朝賓與主。
diāo zhài wāng cán shèng zhǔ   jiù huò tāng shì tiān gōng ài ren shén chì rěn   jiāng xìng mìng qīng máo    
shǐ 使 jūn shí mén chéng   guī jiāng 漿 xuān xiào dìng zhī suí lái   yòng lóng zhēng    
chū diǎn diǎn   jiàn méng méng yíng ruì chǐ wàn   shì jiāo    
cán zhù jīng qián   zhì wēi chéng shēn jiōng péi yàn zuò   shū cān    
jìn chuán chū liù dòu   zhǎn miàn fàn niú fán jūn shuō yuán wēng liú   pāng tuó měng zhù    
zuì zhōng qìng fēng yáo   xiǎng jiàn jīn zhāo bīn zhǔ