楊柳枝

宋代 徐積
楊柳楊柳復楊柳,舞罷青衫困垂手。相如病思最多情,沈約才清更酣酒。 君看好鳥鳴枝閒,日與春風問安否。清明前後峭寒時,好把香綿閒抖擻。
yáng liǔ yáng liǔ yáng liǔ   qīng shān kùn chuí shǒu xiàng bìng zuì duō qíng shěn   yuē cái qīng gèng hān jiǔ    
jūn kàn hǎo niǎo míng zhī xián   chūn fēng wèn ān fǒu qīng míng qián hòu qiào hán shí hǎo   xiāng mián xián 綿 dǒu sǒu