彥升索春暉亭詩予昔登亭上見凡賦詩率比興於

宋代 李新
雕龍雛老師,塊坐司莩灰。 東皇駕青車,先動一信來。 咸池洗日光,擁出扶桑台。 從前幽谷根,細甲亦以開。 百嘉各分榮,差遍嶺頭梅。 玉壺花箙遲,舒景詎可催。 河冰澌液流,暖意何限回。 要見物化工,無處求枯摧。 晴暉最浩蕩,氣律浹九垓。 慈母融和心,撫弄從提孩。 明眸照封胡,笑齒髮老萊。 君求賦春暉,世豈無鄒枚。 孝報日益豐,但先植三槐。
diāo lóng chú lǎo shī   kuài zuò huī
dōng huáng jià qīng chē   xiān dòng xìn lái
xián chí guāng   yōng chū sāng tái
cóng qián yōu gēn   jiǎ kāi
bǎi jiā fēn róng   chà biàn lǐng tóu méi
huā chí   shū jǐng cuī
bīng liú   nuǎn xiàn huí
yào jiàn huà gōng   chǔ qiú cuī
qíng huī zuì hào dàng   jiā jiǔ gāi
róng xīn   nòng cóng hái
míng móu zhào fēng   xiào chǐ lǎo lái
jūn qiú chūn huī   shì zōu méi
xiào bào fēng   dàn xiān zhí sān huái