一落索(春懷)

宋代 嚴仁
清曉鶯啼紅樹。又一雙飛去。日高花氣撲人來,獨自價、傷春無緒。 別後暗寬金縷。倩誰傳語。一春不忍上高樓,為怕見、分攜處。
qīng xiǎo yīng hóng shù yòu shuāng fēi gāo huā rén lái   jià shāng chūn
bié hòu àn kuān jīn qiàn shuí chuán chūn rěn shàng gāo lóu   wèi jiàn fēn xié chù