怡齋

宋代 陸游
東湖仲夏草樹荒,屋古無人亭午涼。 萱房微呀不見日,筍籜自解時吹香。 野藤蟠屈入窗罅,濕菌扶疏生屋樑。 跨溝數椽最幽翳,漲水及檻雨敗牆。 靜涵青苹舞藻荇,閒立白鷺浮鴛鴦。 芙蕖雖瘦亦瀰漫,照眼翠蓋遮紅妝。 水紋珍簟欲卷卻,團團素扇嬾復將。 天風忽送塔鈴語,喚覺清夢遊瀟湘。
dōng zhòng xià cǎo shù huāng   rén tíng liáng
xuān fáng wēi ya jiàn   sǔn tuò jiě shí chuī xiāng
téng pán chuāng xià   shī jūn shū shēng liáng
kuà gōu shù chuán zuì yōu   zhǎng shuǐ kǎn bài qiáng
jìng hán qīng píng zǎo xìng   xián bái yuān yāng
suī shòu màn   zhào yǎn cuì gài zhē hóng zhuāng
shuǐ wén zhēn diàn juǎn què   tuán tuán shàn lǎn jiāng
tiān fēng sòng líng   huàn jué qīng mèng yóu xiāo xiāng