永遇樂 其四 酣吟

宋代 單人耘
漓漓古墨,書奇字,莫詠飄蕭風柳。一自許公深許諾,屬吐肯隨人後。 月白岩柯,霜紅龕葉,中有屠龍手。不因愛我,怎教摒除庸舊。 算來憂患堪珍,磨礱意志,那惜蹉跎久。有寶無名誠至樂,一勺能鍾神秀。 萬象往來,千花馥郁,寸寸煙霏皺。酣吟未輟,更兼松漱濤吼。
  shū   yǒng piāo xiāo fēng liǔ gōng shēn nuò   shǔ kěn suí rén hòu
yuè bái yán   shuāng hóng kān   zhōng yǒu lóng shǒu yīn ài   zěn jiào bìng chú yōng jiù
suàn lái yōu huàn kān zhēn   lóng zhì   cuō tuó jiǔ yǒu bǎo míng chéng zhì   sháo néng zhōng shén xiù
wàn xiàng wǎng lái   qiān huā   cùn cùn yān fēi zhòu hān yín wèi chuò   gēng jiān sōng shù tāo hǒu