又賡荅祿與權韻

明代 朱元璋
時雨濟八荒,萬物皆精爽。遙岑斂白雲,岩壑盡軒敞。 啼鶯舞林麓,民樂更何想。樹底清風生,花馨送至往。 野人入市沽,沽畢還山上。庶士問民瘼,王綱仁義掌。 智人若峰巒,天下有所仰。埋雲疊嶂松,微音琴撫響。
shí huāng   wàn jiē jīng shuǎng yáo cén liǎn bái yún yán   jǐn xuān chǎng    
yīng lín   mín yuè gèng xiǎng shù qīng fēng shēng huā   xīn sòng zhì wǎng    
rén shì   hái shān shàng shù shì wèn mín wáng   gāng rén zhǎng    
zhì rén ruò fēng luán   tiān xià yǒu suǒ yǎng mái yún dié zhàng sōng wēi   yīn qín xiǎng