盂鼎銘拓本為伯寅侍郎賦 其一

清代 李慈銘
粲粲孟鼎銘,吳陳考已備。侍郎精古籀,抉摘無遺義。 我所三摩挲,尤在玟珷字。於古無可徵,請更對以意。 呂伋諡丁公,《說文》作玎誼。丁癸本殷號,周人始制諡。 偏旁隨事增,古蓋有斯例。唐虞及三代,以玉供神事。 大夫有石宔,郊宗詳其制。王公當用玉,疑非起後世。 諡為作主用,加玉所以志。此乃真古文,千鈞一髮系。 寄語一孔儒,撟舌莫詫異。
càn càn mèng dǐng míng   chén kǎo bèi shì láng jīng zhòu jué   zhāi    
suǒ sān   yóu zài wén zhēng qǐng   gèng duì    
shì dīng gōng   shuō wén zuò dīng dīng guǐ běn yīn hào zhōu rén shǐ   zhì shì        
piān páng suí shì zēng   gài yǒu táng sān dài   gōng shén shì    
dài yǒu shí zhǔ   jiāo zōng xiáng zhì wáng gōng dāng yòng   fēi hòu shì    
shì wéi zuò zhǔ yòng   jiā suǒ zhì nǎi zhēn wén qiān   jūn    
kǒng   jiǎo shé chà