玉漏遲 詠促織

明代 彭孫貽
向空階絮語,不知何處,愁人偏切。金井銀床,一夜碎啼明月。 怪殺天涯盪子,禁得過、涼天時節。聲暗咽。暮燈初起,曉鍾才歇。 可憐枕上關山,被片晌淒涼,驚回蝴蝶。獨院孤衾,此際更和誰說。 追憶金籠閒斗,佯輸與、一雙條脫。空悵別,雕闌桂花如雪。
xiàng kōng jiē   zhī chǔ   chóu rén piān qiè jīn jǐng yín chuáng   suì míng yuè
guài shā tiān dàng   jīn de guò liáng tiān shí jié shēng àn yàn dēng chū   xiǎo zhōng cái xiē
lián zhěn shàng guān shān   bèi piàn shǎng liáng   jīng huí dié yuàn qīn   gèng shuí shuō
zhuī jīn lóng xián dòu   yáng shū shuāng tiáo tuō kōng chàng bié   diāo lán guì huā xuě