寓泉之安溪

宋代 毛珝
已恨逢人語不通,更堪煙嶺隔千重。山城縱是如花好,海霧終愁似墨濃。 遠信斷無鴻可寄,故鄉惟有月相逢。閒於荔綠蕉紅處,步屧時留到晚鐘。
hèn féng rén tōng   gèng kān yān lǐng qiān zhòng shān chéng zòng shì huā hǎo   hǎi zhōng chóu shì nóng
yuǎn xìn duàn hóng   xiāng wéi yǒu yuè xiàng féng xián jiāo hóng chù   xiè shí liú dào wǎn zhōng