再次前韻 其一

明代 藍仁
北風吹落雪漫漫,轉眼青山起素巒。平地已迷行徑險,閉門猶怯擁爐寒。 池清有影驚梅重,夜永無聲喜竹安。憶向廬峰凌絕頂,下方俱作白雲看。
běi fēng chuī luò xuě màn màn   zhuǎn yǎn qīng shān luán píng xíng jìng xiǎn   mén yóu qiè yōng hán    
chí qīng yǒu yǐng jīng méi zhòng   yǒng shēng zhú ān xiàng fēng líng jué dǐng xià   fāng zuò bái yún kàn