再次韻呈審知

宋代 趙蕃
秋風泠然動高竹,起並朝檐溫體粟。 忽驚剝啄意誰何,乃是和詩重拜辱。 再三開闔手不置,不惟詩好字亦熟。 我雖年事濫催忝,於此論功真未足。 重憐別來不我舍,連日追隨訪林谷。 和詩未厭數還往,別後要期常誦讀。 知音已死或絕弦,聞韶解忘三月肉。 但得我輩識錚錚,徒使世人譏碌碌。
qiū fēng líng rán dòng gāo zhú   bìng cháo yán wēn  
jīng zhuó shuí   nǎi shì shī zhòng bài  
zài sān kāi shǒu zhì   wéi shī hǎo shú  
suī nián shì làn cuī tiǎn   lùn gōng zhēn wèi  
zhòng lián bié lái shě   lián zhuī suí fǎng lín  
shī wèi yàn shù hái wǎng   bié hòu yào cháng sòng  
zhī yīn huò jué xián   wén sháo jiě wàng sān yuè ròu  
dàn bèi shí zhēng zhēng   shǐ 使 shì rén