再次韻文潛病起

宋代 晁補之
淮浦見之子,春風初策名。 頗訝謫仙人,有籍白玉京。 晚遇廣文直,老交心愈傾。 同升芸香府,偶坐華發生。 斯人自龍性,意變難章程。 耆酒不疵吝,身如秋葉輕。 自言士處世,何必冰雪清。 交遊滿台省,毀譽半王城。 不肯效俯仰,畏高侮鰥惸。 常思老伊潁,紫蟹羞吳粳。 我輒抵掌和,音同磬隨笙。 小人奉慈親,皆嘗小人羹。 寒衣婦補綻,學績女娉婷。 日欲江海去,心期楊柳青。 眾木構大廈,豫章倚孤撐。 如子足醫國,可容移疾行。 丹書紫皇告,玉篆五嶽形。 何必陶隱居,吞霞養純精。 訪道自素約,諧心期暮齡。 但恐牽俗緣,志大功不成。 息交屏妻子,此語不須驚。
huái jiàn zhī   chūn fēng chū míng  
zhé xiān rén   yǒu bái jīng  
wǎn guǎng wén zhí   lǎo jiāo xīn qīng  
tóng shēng yún xiāng   ǒu zuò huá shēng  
rén lóng xìng   biàn nán zhāng chéng  
jiǔ lìn   shēn qiū qīng  
yán shì chǔ shì   bīng xuě qīng  
jiāo yóu mǎn 滿 tái shěng   huǐ bàn wáng chéng  
kěn xiào yǎng   wèi gāo guān qióng  
cháng lǎo yǐng   xiè xiū jīng  
zhé zhǐ zhǎng   yīn tóng qìng suí shēng  
xiǎo rén fèng qīn   jiē cháng xiǎo rén gēng  
hán zhàn   xué pīng tíng  
jiāng hǎi   xīn yáng liǔ qīng  
zhòng gòu shà   zhāng chēng  
zi guó   róng xíng  
dān shū huáng gào   zhuàn yuè xíng  
táo yǐn   tūn xiá yǎng chún jīng  
fǎng dào yuē   xié xīn líng  
dàn kǒng qiān yuán   zhì gōng chéng  
jiāo píng   jīng