再寄滿子權二首

宋代 王令
秋盡啼衰蟲,君思雲奈何。 我愚得君思合少,居賢勞我心則多。 非獨辭源長,瀉海為江河。 平生未始有點缺,玉日拂拭金燒磨。 尋常貙與狸,見一足已嗟。 又況一地臥三虎,狗彘雖勇何敢過。 揚州我何思,青山無一螺。 什市不畜寶,米鹽財如他。 而吾三夫子,一身各丘軻。 瓊林自生寒,結露成冰柯。 文章日組緯,玉機飛金梭。 誰有真珠繩,結作張麟羅。 拔為當世祥,聲為太廟歌。 我願參眾民,手足搖婆娑。
qiū jǐn shuāi chóng   jūn yún nài  
de jūn shǎo   xián láo xīn duō  
fēi yuán zhǎng   xiè hǎi wèi jiāng  
píng shēng wèi shǐ yǒu diǎn quē   shì jīn shāo  
xún cháng chū   jiàn jiē  
yòu kuàng sān   gǒu zhì suī yǒng gǎn guò  
yáng zhōu   qīng shān luó  
shén shì chù bǎo   yán cái  
ér sān   shēn qiū  
qióng lín shēng hán   jié chéng bīng  
wén zhāng wěi   fēi jīn suō  
shuí yǒu zhēn zhū shéng   jié zuò zhāng lín luó  
wéi dāng shì xiáng   shēng wèi tài miào  
yuàn cān zhòng mín   shǒu yáo suō