贈呂仲祥

宋代 嚴羽
雲中誦招隱,高臥閒琴尊。忽有呂夫子,清晨叩我門。 夫子忠烈後,家聲四海聞。神交三十載,方此挹清芬。 吾道識宗主,文章詔討論。期我名山游,招我出塵紛。 伊余抱病久,侷促滯中園。平生海岳交,零落今誰存。 今日對夫子,使我開心魂。忽覺此身去,萬里如空雲。 已見赤城霞,疑聞天姥猿。世道久崩迫,誰將玄化分。 濛濛六合閒,莽莽塵沙昏。所以賢達士,甘將麋鹿群。 終欲從夫子,超然淩紫氛。松閒兩白鶴,爾實聞斯言。
yún zhōng sòng zhāo yǐn   gāo xián qín zūn yǒu qīng   chén kòu mén    
zhōng liè hòu   jiā shēng hǎi wén shén jiāo sān shí zài fāng   qīng fēn    
dào shí zōng zhǔ   wén zhāng zhào tǎo lùn míng shān yóu zhāo   chū chén fēn    
bào bìng jiǔ   zhì zhōng yuán píng shēng hǎi yuè jiāo líng   luò jīn shuí cún    
jīn duì   shǐ 使 kāi xīn hún jué shēn wàn   kōng yún    
jiàn chì chéng xiá   wén tiān yuán shì dào jiǔ bēng shuí   jiāng xuán huà fēn    
méng méng liù xián   mǎng mǎng chén shā hūn suǒ xián shì gān   jiāng qún 鹿    
zhōng cóng   chāo rán líng fēn sōng xián liǎng bái ěr   shí wén yán