鷓鴣(一作韋應物詩)

唐代 李嶠
可憐鷓鴣飛,飛向樹南枝。南枝日照暖,北枝霜露滋。 露滋不堪棲,使我常夜啼。願逢雲中鶴,銜我向寥廓。 願作城上烏,一年生九雛。何不舊巢住,枝弱不得去。 何意道苦辛,客子常畏人。
lián zhè fēi   fēi xiàng shù nán zhī nán zhī zhào nuǎn   běi zhī shuāng
kān   shǐ 使 cháng yuàn féng yún zhōng   xián xiàng liáo kuò
yuàn zuò chéng shàng   nián shēng jiǔ chú jiù cháo zhù   zhī ruò
dào xīn   cháng wèi rén