重改靈岩玩月詩

明代 王鏊
浮雲捲盡碧天高,坐見冰輪出海濤。秋色十分當此夜,風光千古屬吾曹。 璚樓不鑰身親到,香徑無人首獨搔。天柱峰頭那似此,莫嫌醉墨涴宮袍。
yún juǎn jǐn tiān gāo   zuò jiàn bīng lún chū hǎi tāo qiū shí fèn dāng fēng   guāng qiān shǔ cáo    
qióng lóu yào shēn qīn dào   xiāng jìng rén shǒu sāo tiān zhù fēng tóu shì   xián zuì gōng páo