【中呂】最高歌兼喜春水

元代 張養浩
詠玉簪 想人間是有花開,誰似他幽閒潔白?亭亭玉立幽軒外,別是個清涼境界。 裁冰剪雪應難賽,一段香雲歷綠苔;空惹得暮雲生,越顯的秋容淡。常引得月華來,和露摘,端的壓盡鳳頭釵。 詩磨的剔透玲瓏,酒灌的痴呆懵懂。高車大纛成何用?一部笙歌斷送。 金波瀲灩浮銀瓮,翠袖殷勤捧玉鍾。對一縷綠楊煙,看一彎梨花月,臥一枕海棠風。似這般閒受用,再誰想丞相府帝王宮?
yǒng zān
xiǎng rén jiān shì yǒu huā kāi   shuí shì yōu xián jié bái   tíng tíng yōu xuān wài   bié shì qīng liáng jìng jiè
cái bīng jiǎn xuě yìng nán sài   duàn xiāng yún tái   kōng yún shēng   yuè xiǎn de qiū róng dàn cháng yǐn de yuè huá lái   zhāi   duān jǐn fèng tóu chāi
shī de tòu líng lóng   jiǔ guàn de chī dāi měng dǒng gāo chē dào chéng yòng   shēng duàn sòng
jīn liàn yàn yín wèng   cuì xiù yīn qín pěng zhōng duì yáng yān   kàn wān huā yuè   zhěn hǎi táng fēng shì zhè bān xián shòu yòng   zài shuí xiǎng chéng xiàng wáng gōng