中秋泛月至歷陽訪太守孫公素

宋代 郭祥正
中秋挐輕舟,西泛採石月。初疑擢碎冰壺冰,又如飛度雪山雪。 若非身世出塵寰,底事清光透毫髮。袁宏謝尚久磨滅,含情慾就何人說。 歷陽太守孫公素,竹冒寒霜松屈鐵。昔從赤縣守儀真,再上天門請符節。 紫皇詔長雞籠仙,惠浹春陽威凜冽。開倉出粟賙民飢,夜戶不扃無竊發。 咄哉此事安足論,斯人自養班夔卨。且聞兵廚醞濃酒,桂子秋香月中有。 請君置我三百杯,我為君吟一千首。壚錘七竅完混沌,能使頹齡遂長久。 飢橫鏌鋣鱠鯨肉,渴引明河傾北斗。憑誰為問陶淵明,胡為種菊仍栽柳。 豈如永夜無纖雲,江光月色鋪黃銀。喚取三千珠履客,陶然一飲情無垠。 劉項輸贏亦安在,笑殺今宵月下之醉人。
zhōng qiū qīng zhōu   西 fàn cǎi shí yuè chū zhuó suì bīng bīng yòu   fēi xuě shān xuě    
ruò fēi shēn shì chū chén huán   shì qīng guāng tòu háo yuán hóng xiè shàng jiǔ miè hán   qíng jiù rén shuō    
yáng tài shǒu sūn gōng   zhú mào hán shuāng sōng tiě cóng chì xiàn shǒu zhēn zài   shàng tiān mén qǐng jié    
huáng zhào zhǎng lóng xiān   huì jiā chūn yáng wēi lǐn liè kāi cāng chū zhōu mín   jiōng qiè    
duō zāi shì ān lùn   rén yǎng bān kuí xiè qiě wén bīng chú yùn nóng jiǔ guì   qiū xiāng yuè zhōng yǒu    
qǐng jūn zhì sān bǎi bēi   wèi jūn yín qiān shǒu chuí qiào wán hùn dùn néng   shǐ tuí 使 líng suì cháng jiǔ    
héng kuài jīng ròu   yǐn míng qīng běi dǒu píng shuí wèi wèn táo yuān míng   wéi zhǒng réng zāi liǔ    
yǒng xiān yún   jiāng guāng yuè huáng yín huàn sān qiān zhū táo   rán yǐn qíng yín    
liú xiàng shū yíng ān zài   xiào shā jīn xiāo yuè xià zhī zuì rén