竹園三首

宋代 白玉蟾
一片琅玕香淨天,風吹細細雨娟娟。 龍孫始學斑衣戲,鶖子從談玉版禪。
piàn láng gān xiāng jìng tiān   fēng chuī juān juān  
lóng sūn shǐ xué bān   qiū zi cóng tán bǎn chán