走筆和法石紀游

宋代 胡仲弓
贏得工夫臥看山,山中地步較來寬。苛留一段乾坤在,耐過幾番風雨寒。 吟思正濃頻掃石,醉眸未豁且觀瀾。連鰲已落高人手,卻是漁家欠巨竿。
yíng de gōng kàn shān   shān zhōng jiào lái kuān liú duàn qián kūn zài nài   guò fān fēng hán    
yín zhèng nóng pín sǎo shí   zuì móu wèi huō qiě guān lán lián áo luò gāo rén shǒu què   shì jiā qiàn gān   竿