醉落魄/一斛珠

宋代 管鑒
寒欺酒力。一番風雨花如摘。不與群花敵。笑吐清香,獨自殿春色。 春愁惟酒消除得。何妨常滿坐中客。因花更把光陰惜。莫待春歸,空對花梢憶。
hán jiǔ fān fēng huā zhāi qún huā xiào qīng xiāng   diàn 殿 chūn
chūn chóu wéi jiǔ xiāo chú fáng cháng mǎn 滿 zuò zhōng yīn huā gèng guāng yīn dài chūn guī   kōng duì huā shāo