班婕妤怨

南北朝 刘孝绰
应门寂已闭,非复后庭时。况在青春日,萋萋绿草滋。 妾身似秋扇,君恩绝履綦。讵忆游轻辇,从今贱妾辞。
yìng mén   fēi hòu tíng shí kuàng zài qīng chūn   绿 cǎo
qiè shēn shì qiū shàn   jūn ēn jué yóu qīng niǎn   cóng jīn jiàn qiè