发南康夜泊灨石中

唐代 耿湋
倦客乘归舟,春溪杳将暮。群林结暝色,孤泊有佳趣。 夜山转长江,赤月吐深树。飒飒松上吹,泛泛花间露。 险石俯潭涡,跳湍碍沿溯。岂唯垂堂戒,兼以临深惧。 稍出回雁峰,明登斩蛟柱。连云向重山,杳未见钟路。
juàn chéng guī zhōu   chūn yǎo jiāng qún lín jié míng   yǒu jiā
shān zhuǎn cháng jiāng   chì yuè shēn shù sōng shàng chuī   fàn fàn huā jiān
xiǎn shí tán   tiào tuān ài yán 沿 wéi chuí táng jiè   jiān lín shēn
shāo chū huí yàn fēng   míng dēng zhǎn jiāo zhù lián yún xiàng chóng shān   yǎo wèi jiàn zhōng