风哀十首 其十

明代 李江
寒江夜泊自生哀,一阵江风一阵摧。花落水流情不尽,海枯石烂恨难灰。 相思极目长万里,独叹愁肠每九回。果若人言虽不哭,寒江夜泊自生哀。
hán jiāng shēng āi   zhèn jiāng fēng zhèn cuī huā luò shuǐ liú qíng jìn hǎi   shí làn hèn nán huī    
xiāng zhǎng wàn   tàn chóu cháng měi jiǔ huí guǒ ruò rén yán suī hán   jiāng shēng āi