赋幽慵斋

元代 高明
闭门春草长,荒庭积雨余。 青苔无人扫,永日谢轩车。 清风忽南来,吹堕几上书。 梦觉闻啼鸟,云山满吾庐。 安得嵇中散,尊酒相与娱。
mén chūn cǎo zhǎng   huāng tíng  
qīng tái rén sǎo   yǒng xiè xuān chē  
qīng fēng nán lái   chuī duò shàng shū  
mèng jué wén niǎo   yún shān mǎn  
ān zhōng sàn   zūn jiǔ xiāng