賦幽慵齋

元代 高明
閉門春草長,荒庭積雨余。 青苔無人掃,永日謝軒車。 清風忽南來,吹墮几上書。 夢覺聞啼鳥,雲山滿吾廬。 安得嵇中散,尊酒相與娛。
mén chūn cǎo zhǎng   huāng tíng  
qīng tái rén sǎo   yǒng xiè xuān chē  
qīng fēng nán lái   chuī duò shàng shū  
mèng jué wén niǎo   yún shān mǎn 滿  
ān zhōng sàn   zūn jiǔ xiāng