金山篇送徐子与奉使江南

明代 宗臣
昔日秦王鞭石过东海,大者并立小者卧。东风一夜拔扶桑,片石怒走江中坐。 仟年海若呼不回,一线沧江从此破。沧江之水何处来,潇湘洞庭苍梧开。 惊涛巨浪几万里,排空拍斗如奔雷。吁嗟此山何雄哉,白日不动天崔嵬。 下揽吴越荆楚之秋色,上摽钟山渤海之朝虹。奇峰三百倒悬水,青枫碧树摇玲珑。 金刹琼宇不知数,一一乱插冯夷宫。有时鼋鼍逐麋鹿,镇日鱼鳖追鸢鸿。 忽然相遇不相识,莫不骇讶狼藉号天风。白日滚滚去不穷,明月复尔临高空。 万顷珊瑚碎江水,鲛人龙女纷然起。以手捉之不可得,嫣然一笑沧江底。 怪龙忽上崖头舞,似听山僧读禅语。龙珠上与月华争,明月不得复为主。 当时赤手缚龙珠,夜半空江骤风雨。一自此龙失其珠,日月江头怒且呼。 金山昼夜叫猿鹤,丹阳南北愁菰蒲。徐卿仗节往三吴,渡江先上金山途。 江中怪龙壤相避,山前明月高自孤。妙高亭上千江秋,千江直与天门浮。 峰头明月能我留,与卿同为汗漫游。上令星辰不敢收,下令江海不敢流。 龙兮龙兮遁去不知几万里,即有明珠还自投,金山金山慎莫愁。
qín wáng biān shí guò dōng hǎi   zhě bìng xiǎo zhě dōng fēng sāng piàn   shí zǒu jiāng zhōng zuò    
qiān nián hǎi ruò huí   xiàn 线 cāng jiāng cóng cāng jiāng zhī shuǐ chǔ lái xiāo   xiāng dòng tíng cāng kāi    
jīng tāo làng wàn   pái kōng pāi dòu bēn léi jiē shān xióng zāi bái   dòng tiān cuī wéi    
xià lǎn yuè jīng chǔ zhī qiū   shàng biāo zhōng shān hǎi zhī cháo hóng fēng sān bǎi dào xuán shuǐ qīng   fēng shù yáo líng lóng    
jīn shā qióng zhī shù   luàn chā féng gōng yǒu shí yuán tuó zhú zhèn 鹿   biē zhuī yuān hóng   鸿  
rán xiāng xiāng shí   hài láng hào tiān fēng bái gǔn gǔn qióng míng   yuè ěr lín gāo kōng    
wàn qǐng shān suì jiāng shuǐ   jiāo rén lóng fēn rán shǒu zhuō zhī yān   rán xiào cāng jiāng    
guài lóng shàng tóu   shì tīng shān sēng chán lóng zhū shàng yuè huá zhēng míng   yuè wéi zhǔ    
dāng shí chì shǒu lóng zhū   bàn kōng jiāng zhòu fēng lóng shī zhū   yuè jiāng tóu qiě    
jīn shān zhòu jiào yuán   dān yáng nán běi chóu qīng zhàng jié wǎng sān   jiāng xiān shàng jīn shān    
jiāng zhōng guài lóng rǎng xiāng   shān qián míng yuè gāo miào gāo tíng shàng qiān jiāng qiū qiān   jiāng zhí tiān mén    
fēng tóu míng yuè néng liú   qīng tóng wèi hàn màn yóu shàng lìng xīng chén gǎn shōu xià   lìng jiāng hǎi gǎn liú    
lóng lóng dùn zhī wàn   yǒu míng zhū huán tóu   jīn shān jīn shān shèn chóu