客中逢乡人得家中消息

元代 邓雅
去家不忍别,久客遂忘还。忽见故乡人,与语增戚颜。 比邻害疵疠,群从亦凋残。所幸一室安,卫生良独艰。 语终对斜日,一鸟鸣空山。意存恍惚际,心在悲喜间。
jiā rěn bié   jiǔ suì wàng hái jiàn xiāng rén   zēng yán
lín hài   qún cóng diāo cán suǒ xìng shì ān   wèi shēng liáng jiān
zhōng duì xié   niǎo míng kōng shān cún huǎng   xīn zài bēi jiān