题宣州天庆观秋水阁

宋代 郭祥正
偶登秋水阁,静吟秋水篇。初不辨牛马,河泊方欣然。 及见北海若,始惊大小悬。大小不相借,致令夔爱蚿。 学者傥悟此,心忘真乃全。白云散林表,苍山落檐前。 中有醉道士,兀兀知何年。寒风洒面醒,暖日曝背眠。 弹琴不终曲,抚掌望青天。谁来达渠意,勿作虚名传。
ǒu dēng qiū shuǐ   jìng yín qiū shuǐ piān chū biàn niú   fāng xīn rán    
jiàn běi hǎi ruò   shǐ jīng xiǎo xuán xiǎo xiāng jiè zhì   lìng kuí ài xián    
xué zhě tǎng   xīn wàng zhēn nǎi quán bái yún sàn lín biǎo cāng   shān luò yán qián    
zhōng yǒu zuì dào shì   zhī nián hán fēng miàn xǐng nuǎn   bèi mián    
tán qín zhōng   zhǎng wàng qīng tiān shuí lái   zuò míng chuán