古意

兩漢 王褒
湘江江上樓,有婦彈箜篌。試弦一再彈,遲遲聲且柔。 情繁指轉急,曲長心難收。一曲未及終,淚下如迸流。 憶昔始學時,晝夜為淹留。擬將知音托,百年敘綢繆。 誰謂知音者,如何事遠遊。朱顏能幾度,青陽倏五周。 遺譜不復理,疏弦已終投。所思在天涯,望望江上舟。 東風昨夜至,春光滿汀洲。強整昔時歡,徒增今日愁。 願因東風翔,吹落古交州。夫婿馬上回,聞之應白頭。
xiāng jiāng jiāng shàng lóu   yǒu dàn kōng hóu shì xián zài dàn   chí chí shēng qiě róu
qíng fán zhǐ zhuǎn   cháng xīn nán shōu wèi zhōng   lèi xià bèng liú
shǐ xué shí   zhòu wèi yān liú jiāng zhī yīn tuō   bǎi nián chóu móu
shuí wèi zhī yīn zhě   shì yuǎn yóu zhū yán néng   qīng yáng shū zhōu
  shū xián zhōng tóu suǒ zài tiān   wàng wàng jiāng shàng zhōu
dōng fēng zuó zhì   chūn guāng mǎn 滿 tīng zhōu qiáng zhěng shí huān   zēng jīn chóu
yuàn yīn dōng fēng xiáng   chuī luò jiāo zhōu 婿 shàng huí   wén zhī yīng bái tóu