秋懷 其九

唐代 孟郊
冷露多瘁索,枯風曉吹噓。秋深月清苦,蟲老聲粗疏。 赬珠枝累累,芳金蔓舒舒。草木亦趣時,寒榮似春餘。 悲彼零落生,與我心何如。
lěng duō cuì suǒ   fēng xiǎo chuī qiū shēn yuè qīng chóng   lǎo shēng shū    
chēng zhū zhī lěi lěi   fāng jīn màn shū shū cǎo shí hán   róng shì chūn    
bēi líng luò shēng   xīn